 |
| Tác giã | Post |
|---|
Da Nguyên Da Dang Member
| Joined: | Sat May 14th, 2005 |
| Location: | |
| Posts: | 599 |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Sun Feb 7th, 2010 10:42 am |
|
Lời kêu gọi tọa kháng của cô Phạm Thanh Nghiên để bày tỏ lòng yêu nước
Tâm Thư
Trong suốt chiều dài lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hàng hàng lớp lớp các thế hệ tiền nhân cống hiến cuộc đời, mạng sống của mình cho sự nghiệp cứu nước và dựng nước. Giải giang sơn gấm vóc mà chúng ta có được ngày hôm nay đã nhuộm thắm mồ hôi, xương máu của biết bao công dân Việt Nam đầy lòng ái quốc. Trong trách nhiệm của một con dân Việt Nam, trong sự biết ơn và trân quý những hy sinh xương máu của tổ tiên, tôi tự cho mình có bổn phận phải tiếp nối truyền thống bảo vệ và gìn giữ đất nước. Sự gìn giữ và bảo vệ không chỉ đơn thuần ở từng mét vuông lãnh thổ mà còn là danh dự và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Sự gìn giữ và bảo vệ này nằm trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, đứng trên mọi bất đồng về ý thức hệ, chính kiến, tổ chức và đảng phái. Cách đây đúng 50 năm, vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm Văn Đồng đã đại diện đảng Cộng sản Việt Nam ký bản công hàm chấp nhận và tán thành bản Tuyên bố của đảng Cộng sản Trung Quốc về bề rộng lãnh hải của Trung Quốc trong đó bao gồm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, vốn tự nghìn đời thuộc vào lãnh thổ Việt Nam. Đây là một hành động cúi đầu bán nước của đảng cầm quyền CSVN đối với ngoại bang, chưa kể là ông cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng vào thời điểm đó không có thẩm quyền ấy, vì 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa lúc ấy thuộc về quyền trách nhiệm sở hữu của miền Nam Việt Nam Cộng Hòa. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chấp nhận sự dâng hiến này của đảng CSVN. Hoàng Sa và Trường Sa muôn đời vẫn là lãnh thổ của Việt Nam.
50 năm trôi qua, mối nhục mất đất mất biển lại bị tiếp nối bởi nhiều sự dâng hiến khác, vì quyền lợi riêng tư, của thiểu số cầm quyền. Điển hình là Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung quốc vào ngày 30-12-1999 và Hiệp định phân định lãnh hải Việt Nam-Trung quốc ngày 25-12-2000. 789 cây số vuông dọc biên giới Trung Việt, trong đó có thác Bản Giốc và Ải Nam Quan cùng một phần lãnh hải của dân tộc, lại bị dâng hiến cho ngoại bang. Thêm một lần nữa, độc lập của Việt Nam lại bị xâm phạm, danh dự của dân tộc Việt Nam lại bị chà đạp. Trong khi đó, mọi tiếng nói, hành động bày tỏ quan điểm của công dân Việt Nam về Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, mọi thái độ thể hiện lòng yêu nước và bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ cha ông của người dân đã bị thẳng tay đàn áp, bắt bớ hoặc giam cầm.
50 năm trôi qua nhưng chúng ta không thể quên. Vì một phần thân thể của đất mẹ vẫn còn bị cắt đứt. Chúng ta không thể cúi đầu. Vì danh dự và tự hào dân tộc vẫn là một vết nhục chưa được xóa nhòa. Chúng ta không thể im lặng. Vì im lặng là đồng ý với hành động bán nước. Chúng ta không thể buông xuôi. Vì mọi sự thờ ơ và buông xuôi sẽ dẫn đến những hành động bán nước tiếp diễn trong tương lai. Chúng ta, không những phải nỗ lực lấy lại những gì đã mất, mà còn phải ngăn chận những gì sẽ mất trong tương lai. Một người, chúng ta sẽ không thành công. Một ngày, một tháng, một năm là quá ngắn để đạt được mục đích. Nhưng với nhiều công dân Việt Nam, bằng trách nhiệm, lương tâm và lòng yêu nước, bằng chiều dài cuộc sống của chúng ta, chúng ta sẽ thành công trong việc tiếp nối sự nghiệp cứu nước và giữ nước của tiền nhân.
Trong sự ý thức về trách nhiệm của một công dân Việt Nam, trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, tôi quyết định sẽ tọa kháng ngay trước nhà của tôi khởi từ ngày 14 tháng 9 năm 2008 trở đi để phản đối hành động bán nước, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc cách đây 50 năm. Lý do tôi phải chọn hình thức đấu tranh này là vì tôi đã từng nộp đơn xin phép nhà nước để được biểu tình, để được làm theo đúng pháp luật quy định của nhà nước, hầu không bị công an vô cớ đàn áp và vu khống như những lần tham dự biểu tình trước, nhưng đơn xin phép của tôi cũng đã bị bác bỏ, và bản thân tôi lại bị hành hung. Tôi khiếu tố và đơn khiếu tố ấy cũng bị tòa từ chối không giải quyết. Tôi không còn lựa chọn nào khác trừ phương thức đấu tranh tọa kháng ngay tại nhà tôi để thể hiện quyền bày tỏ thái độ của tôi, một quyền mà chính hiến pháp nhà nước trong điều khoản 69 cũng đã ghi rõ. Và lần này, nếu nhà nước đàn áp, sách nhiễu hay xử dụng bạo lực với tôi, hay thậm chí án tù với tôi, thì ít ra tôi cũng đã thể hiện qua chính sự an nguy của tôi cho cả thế giới được biết sự thật của đất nước này là không hề có tự do ngôn luận, cho dù là ngay tại chính nhà mình sở hữu.
Tôi cũng tọa kháng để phản đối mọi hành động khiếp nhược của nhà nước này trước ngoại bang phương bắc nhưng lại hung hãn đàn áp mọi tiếng nói, mọi thái độ bày tỏ lòng yêu nước của công dân Việt Nam. Đây chỉ là một việc làm nhỏ bé mà cá nhân tôi có thể làm được trong lúc này. Nhưng dù là một hành động nhỏ bé, nhưng với tinh thần đất nước là của chung, tôi xin kính khẩn kêu gọi mọi tầng lớp công dân Việt Nam, quý bác, quý chú đã từng hy sinh cuộc đời của mình cho nền độc lập của đất nước, các anh chị và các bạn trẻ đang mong ước đất nước Việt Nam sẽ ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân loại, hãy cùng với tôi bày tỏ thái độ và lòng yêu nước của mình ngay tại chính nhà của quý vị, bất cứ ngày nào khởi từ ngày 14 tháng 9 này trở đi, nếu như quý vị cũng như chúng tôi bị ngăn cấm, không thể đến được nơi biểu tình ở Hà Nội vào 14/09 trước sứ quán Trung Quốc.
Mục đích duy nhất của hành động tọa kháng của tôi là bày tỏ lòng yêu nước và nhắc nhở cho chính tôi và đồng bào của tôi về mối nhục mất đất, mất biển và tôi mong mỏi được sự hỗ trợ và đồng thuận của nhiều người qua những hành động cụ thể. Nếu tôi bị bắt giam thì chắc chắn "tội" của tôi và đó là là tội duy nhất của tôi, là đã dám công khai bày tỏ lòng yêu nước của mình. Và nếu vì yêu nước mà bị giam cầm thì tôi rất sẵn sàng và hãnh diện đón nhận bản án tù ấy bất cứ lúc nào. Và nếu như tôi bị bắt giam trước khi tôi có cơ hội toạ kháng tại nhà như ước muốn, thì tôi sẽ tọa kháng phản đối trong nhà tù. Đối với tôi những khó khăn này rất là nhỏ bé so với những hy sinh của các bậc tiền nhân, của các vị cha chú đi trước tôi đã trải qua trong sự nghiệp bảo vệ đất nước.
Kính mong,
Ngày 13 tháng 09 năm 2008 Công dân Phạm Thanh Nghiên 17 Phương Lưu 2, Phường Đông Hải, Quận Hải An, Hải Phòng
(Source: http://www.trangdenonline.com/ArticleDetail.asp?item_id=8781& )
Attachment: PhamThanhNghien.bmp (Downloaded 34 times)
|
Da Nguyên Da Dang Member
| Joined: | Sat May 14th, 2005 |
| Location: | |
| Posts: | 599 |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Sun Feb 7th, 2010 08:48 pm |
|
Tất cả chúng ta đều bị xúc phạm
Thông Luận
“…Những người cầm quyền không coi người Việt Nam ra gì cả. Liên minh quyền - tiền của một nắm người đang hành xử như các vua chúa, coi đất nước này là của riêng họ và coi dân tộc này như những thần dân thuộc quyền định đoạt tùy tiện của họ…” Năm 2010 đã bắt đầu một cách thật đáng buồn.
Hành động đầu năm quan trọng nhất của nhà nước cộng sản Việt Nam đã là huy động một lực lượng vũ trang hùng hậu để đập phá một cây thánh giá nhỏ ở một giáo xứ nhỏ. Không ai có thể giải thích được hành động xúc phạm ngu xuẩn này. Nó tạo ra một đổ vỡ không thể hàn gắn đối với mười triệu tín hữu Thiên Chúa Giáo Việt Nam và đối với một tỷ rưỡi người Thiên Chúa Giáo trên thế giới, Công Giáo cũng như Tin Lành. Để làm gì và để được gì?
Tiếp theo là hai phiên tòa phúc thẩm xử chín người dân chủ ở Hà Nội và Hải Phòng, trong đó luật sư bỏ phòng xử ra về để phản đối vì không được phép trình bày những lập luận chứng minh sự vô tội của các bị cáo, và các bản án thô bạo của tòa sơ thẩm được giữ nguyên không tranh biện.
Sau đó cựu trung tá Trần Anh Kim bị xử 5 năm rưỡi tù trong một phiên tòa chớp nhoáng tại Thái Bình, rồi đến lượt Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long bị xử từ 5 đến 16 năm tù tại Sài Gòn.
Rồi vụ án đặc biệt đểu cáng trong đó một phụ nữ, cô Phạm Thanh Nghiên bị xử 4 năm tù và 3 năm quản chế chỉ vì đã đến thăm gia đình các ngư dân bị hải quân Trung Quốc giết hại và sau đó ngồi tại nhà để phản đối. Rồi một nhà văn nữ khác, Trần Khải Thanh Thủy, đang mắc bệnh hiểm nghèo bị xử 3 năm và 6 tháng tù về tội đánh người trong khi chính bà và chồng bị bọn đầu gấu do công an dẫn tới hành hung ngay tại nhà.
Các phiên tòa đều giống nhau : bất chấp lẽ phải, bất chấp quyền bào chữa, bất chấp luật pháp và thủ tục, các thẩm phán vô liêm sỉ đọc những bản án được quyết định từ trước. Đúng là một đợt đàn áp điên cuồng. Nếu chính quyền cộng sản muốn khiêu khích dư luận thế giới và nhân dân Việt Nam họ khó có thể làm hơn. Đảng cộng sản đã mất trí.
Nói rằng tất cả các nạn nhân đều hoàn toàn vô tội chỉ là nói rất nhẹ. Đây là những vụ bắt người trái phép và xử án dã man không thể tưởng tượng được, chúng chỉ xảy ra vì chính quyền đã điên. Những người mắc nạn chỉ đã dám ngẩng đầu lên trong khi đảng cộng sản muốn mọi cái đầu phải cúi xuống, và đảng đòi mọi cái đầu phải cúi xuống vì cái đầu của chính nó quá thấp.
Những gì vừa xảy ra quá thô bạo và vô lý để có thể giải thích. Người ta chỉ có thể đưa ra những giả thuyết: đảng đang cần những kẻ thù và những mối nguy, đảng cần chứng tỏ mình không chao đảo và rất quyết tâm duy trì chế độ toàn trị để đoàn kết đảng viên trước đại hội 11, các phe phái trong đảng chơi xấu lẫn nhau để triệt hạ nhau v.v. Điều chắc chắn là hình ảnh của chế độ đã đột ngột xấu hẳn đi, nó trở thành một chế độ côn đồ đúng nghĩa. Dư luận thế giới đã đồng thanh và tức khắc lên án. Ban lãnh đạo cộng sản sẽ rất sai lầm nếu coi thường sự phẫn nộ này vào giữa lúc Việt Nam đang gặp khó khăn và sẽ còn gặp nhiều khó khăn hơn nữa. Họ sẽ nhận ra một cách muộn màng là phải tranh thủ lại cảm tình của thế giới, nhưng tiếng xấu dễ chuốc bao nhiêu thì cũng khó tẩy xóa bấy nhiêu.
Qua những hành vi thách đố ngang ngược này, không phải chỉ có tín đồ Thiên Chúa Giáo hay những người dân chủ vừa mắc nạn bị xúc phạm mà tất cả chúng ta, toàn bộ dân tộc Việt Nam, kể cả đa số đảng viên cộng sản, bị xúc phạm. Và bị xúc phạm nặng.
Những gì đã xảy tại Đồng Chiêm đối với Công Giáo cũng có thể xảy ra tại mọi nơi khác đối với các tôn giáo khác và trên thực tế đã xảy ra tại Bảo Lộc đối với Phật Giáo, tại Định Quán đối với Cao Đài. Sự chà đạp đối với Nguyễn Xuân Nghĩa và Phạm Thanh Nghiên cũng sẽ dành cho mọi người Việt Nam muốn sử dụng một vài quyền con người được cả thế giới nhìn nhận. Những người cầm quyền không coi người Việt Nam ra gì cả. Liên minh quyền - tiền của một nắm người đang hành xử như các vua chúa, coi đất nước này là của riêng họ và coi dân tộc này như những thần dân thuộc quyền định đoạt tùy tiện của họ.
Nhân danh cái gì? Thành tích của họ chỉ là tham nhũng, bóc lột và tồi dở, khiến đất nước bị tụt hậu bi đát, môi trường bị hủy hoại, và làm mất đất, mất biển. Lý tưởng của họ chỉ là một một chủ nghĩa độc hại đã bị thế giới văn minh vất bỏ. Họ còn có thể lộng hành đến bao giờ?
Thông Luận © Thông Luận 2010
Attachment: XuanvenhoBac.bmp (Downloaded 30 times)
|
Da Nguyên Da Dang Member
| Joined: | Sat May 14th, 2005 |
| Location: | |
| Posts: | 599 |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Tue Feb 9th, 2010 07:51 am |
|
Sửa Sai Ông Bùi Tín Về Một Trang Sử
Sơn Tùng
Nhân dịp Đảng Cộng sản Việt Nam có những sinh hoạt nhộn nhịp kỷ niệm 80 năm ngày thành lập đảng (3 tháng 2), Nhà báo Aude Genet, trưởng nhiệm sở hãng tin Pháp AFP tại Việt Nam, đã phỏng vấn Ông Bùi Tín ở Paris về nhiều vấn đề liên quan đến hiện tình Việt Nam.
Về cảm nghĩ đối với nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam tổ chức kỷ niệm ngày lập đảng, Ông Bùi Tín nói như sau (theo bản Việt ngữ được phổ biến trên mạng điện tử):
- Tôi cũng biết ở Hà-nội có những cuộc họp kỷ niệm, một cuộc hội thảo, và xuất bản sách về 80 năm đảng CS Việt Nam, hồi đầu mang tên đảng Cộng sản Đông Dương. Những diễn văn dài nặng về công thức, nặng tính giáo điều, về chủ nghiã Mác-Lênin, về giai cấp vô sản, về chủ nghiã xã hội, về quá độ từ chủ nghiã tư bản lên chủ nghiã xã hội trên phạm vi toàn thế giới …, nhưng tôi tin rằng những người viết ra, đọc lên và cả những người ngồi nghe, không có ai còn tin ở điều mình viết, đọc và nghe. Họ đang là những nhà tư sản, tư bản mới, có nhà đất, có cổ phần, chứng khoán, khá nhiều còn hùn hạp với các triệu phú, tỷ phú quốc tế. Họ chỉ giữ lại của lý luận cộng sản cái phần xấu nhất là nền chuyên chính độc đảng để bảo vệ tài sản riêng bất chính.”
Những điều trên đây không có gì đáng bàn vì là những sự thật hiển nhiên mà không một người Việt Nam nào không biết. Nhưng khi được hỏi về vai trò và vị trí của Đảng Cộng sản VN trong lịch sử Việt Nam, Ông Bùi Tín nói:
- Đảng Cộng sản VN có vai trò lãnh đạo cuộc đấu tranh dành độc lập, lãnh đạo thắng lợi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đã thực hiện thống nhất đất nước, nhưng mặt khác - mặt này ít được chú ý vì bị họ che giấu kỹ - là đã buộc nhân dân phải trả bằng cái giá quá cao bằng sinh mạng, hàng triệu người chết (phần lớn là thanh niên cường tráng tuổi hoa niên), và hàng vạn đồng bào người Việt yêu nước trong các đảng phái chính trị khác bị họ thủ tiêu.
Đã vậy, sau hoà bình và thống nhất, đảng CS đã bỏ qua cơ hội hoà hợp hoà giải dân tộc để xây dựng đất nước phồn vinh. Đây là thất bại nặng nề nhất, bi thảm nhất, tệ hại lâu dài nhất. Họ đã nhân danh các “trại cải tạo”, trả thù, bỏ tù đầy đọa 20 vạn sĩ quan viên chức chế độ cũ, phân biệt đối xử theo tư duy hận thù, tạo nên bi kịch hàng triệu thuyền nhân, với không biết bao nhiêu người chết thê thảm trong biển cả.
Họ còn diệt trừ tư sản công thương nghiệp, diệt trừ nông dân cá thể, cưỡng bức tập thể hoá, tàn phá tận gốc nền sản xuất xã hội, rồi mới buộc phải đổi mới, mà chỉ đổi mới bộ phận về kinh tế, còn bất động về chính trị ... (ngưng trích)
Phần phát biểu trên đây của Ông Bùi Tín, ngoài những lập luận thiếu lô-gíc còn chứa những sai lầm trầm trọng liên quan đến vai trò và vị trí của Đảng Cộng sản VN trong lịch sử mà vì không biết, hay biết mà cố tình làm như không biết, đã nói cùng một luận điệu với Đảng Cộng sản VN trong mưu toan đánh tráo lịch sử.
Về chính sách tàn ác sau chiến tranh, đó đúng là con đường mà mọi đảng cộng sản trên thế giới đã đi sau khi cướp được chính quyền. Trong lịch sử có bao giờ cộng sản ở đâu “hoà hợp hoà giải” với ai?
Có phần CSVN sau khi chiếm được miền Nam còn “nhẹ tay” hơn là sau khi chiếm được miền Bắc, vì đã không phát động phong trào đấu tố man rợ như ở miền Bắc. Vì theo đúng con đường “tiến mau tiến mạnh lên chủ nghiã xã hội” mà Đảng CSVN của Ông Bùi Tín mới đứng bên bờ vực thẳm vào giữa thập niên 1980, phải theo gương đàn anh phương Bắc “đổi mới kinh tế”, nhưng không “đổi mới chính trị” vì biết không “bám chặt chuyên chính độc đảng” là chết.
Về “vai trò lãnh đạo cuộc đấu tranh dành độc lập” của Đảng Cộng sản VN, sau hơn nửa thế kỷ trôi qua đã có đầy đủ tài liệu chứng minh là cần phải sửa sai, cần phải trả lại sự thật cho lịch sử.
Sự thật là nếu không có Đảng Cộng sản VN thì sau Thế Chiến II, nước Việt Nam đã dành lại được nền độc lập mà không hao tổn xương máu, hay hao tổn rất ít xương máu. Vì Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông ta mang ngọn cờ đỏ làm đội quân xung kích của cộng sản quốc tế trên địa bàn Đông Nam Á mà năm 1945 thực dân Pháp đã có cớ trở lại cựu thuộc địa Đông Dương với sự chấp thuận của hai cường quốc Anh, Mỹ, và sau khi Pháp thua trận ở Điện Biên Phủ năm 1954, Mỹ đã vào thế chân để ngăn chặn làn sóng đỏ trong vùng Đông Nam Á và Cộng sản Bắc Việt đã dùng chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” để đánh chiếm Miền Nam, gây ra cuộc chiến tranh kéo dài 15 năm (1960- 1975), gieo bao đau thương, tàn phá trên đất nước Việt Nam với hàng triệu người chết và những hận thù kéo dài cho đến ngày nay.
Trước khi cuộc Thế Chiến II chấm dứt, hai nước Hoa Kỳ và Anh đã chuẩn bị cho một trật tự mới trên thế giới thời hậu chiến, trong đó không còn chủ nghiã thực dân và phát huy quyền tự quyết của các dân tộc. Trong chủ trương ấy, Tổng thống Mỹ Roosevelt và Thủ tướng Anh Churchill đã gặp nhau tại Argentia vào tháng 8 năm 1941 và đã cùng ký một thoả ước gọi là Hiến Chương Đại Tây Dương (Atlantic Charter) trong đó hai nước cam kết tôn trọng 3 nguyên tắc: (1) chống lại hành động bành trướng lãnh thổ; (2) chống lại những sự thay đổi lãnh thổ mà không qua sự bày tỏ ý chí một cách tự do của các dân tộc liên hệ; (3) ủng hộ quyền của các dân tộc để chọn lựa thể chế riêng cho mình.
Do Hiến Chương này mà sau Thế Chiến II, các nước cựu thuộc địa tại Á Châu đã lần lượt được trả lại độc lập mà không đổ máu, hay đổ máu rất ít, trừ Việt Nam . Lý do là vì Anh và Mỹ biết rõ Hồ Chí Minh là một cán bộ cộng sản quốc tế, biết rõ tổ chức Việt Minh là do Đảng Cộng sản VN (đã đổi tên thành Đảng Lao Động) lập ra và hoàn toàn kiểm soát. Vì vậy, Mỹ và Anh đã cùng tuyên bố nhìn nhận chủ quyền của Pháp trên bán đảo Đông Dương, và không công nhận chính phủ “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà” do Hồ Chí Minh thành lập sau khi cướp được chính quyền tại Hà-nội ngày 19.8.1945.
Cũng vì coi Cộng sản Việt Nam là đội tiền quân của cộng sản quốc tế tại Đông Nam Á nên sau khi Việt Nam bị chia đôi do Hiệp định Genève tháng 7 năm 1954, Hoa Kỳ đã viện trợ cho miền Nam Việt Nam và xây dựng một “tiền đồn chống cộng” tại đây, và đã trực tiếp tham chiến từ năm 1965 sau khi Cộng sản Bắc Việt xua quân xâm lấn Việt Nam Cộng Hoà.
Ông Bùi Tín đã tránh không nói đến cuộc chiến tàn khốc này do Đảng CSVN phát động và không nói đến vai trò của người Mỹ và cuộc kháng cự dũng cảm của quân dân miền Nam VN mà chỉ nói mơ hồ là Đảng CSVN “đã thực hiện thống nhất đất nước”.
Đây là thái độ mập mờ của Ông Bùi Tín từ ngày rời bỏ hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam và sống lưu vong tại Pháp. Đây cũng là thái độ mập mờ của một số cựu đảng viên Đảng Cộng sản VN đã chọn tự do và đang sống ở hải ngoại. Họ không chịu dứt khoát thú nhận đã sai lầm khi gia nhập hàng ngũ Cộng sản VN, và không chịu nhìn nhận sự kiện “vai trò lãnh đạo cuộc đấu tranh dành độc lập” của Đảng Cộng sản VN là một trang đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam cận đại. Đó là một sự lừa gạt lớn nhất, môt tội ác lớn nhất, và một vị trí nhơ nhuốc nhất dành cho Đảng Cộng sản VN trong lịch sử.
Phải chăng thái độ mập mờ ấy là để ve vuốt, trấn an các đồng chí cũ của họ còn ở trong hàng ngũ CSVN? Hay nó nói lên sự tham lam của họ: muốn lúc nào cũng nắm chính nghiã, khi ở bên này cũng như lúc đứng bên kia, trong hiện tại lẫn quá khứ? Họ không muốn mất gì cả, dù là cái quá khứ sai lầm mà ngày nay đã là điều hiển nhiên trước mắt mọi người.
Ông Bùi Tín có thấy là tự mâu thuẫn khi nói Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nên tới nghiêng mình tạ tội trước Đài Tưởng Niệm hơn 100 triệu nạn nhân cộng sản tại thủ đô Washington trong dịp tới đây năm 2007, lại vừa muốn dành cho Đảng Cộng sản VN vị trí trong lịch sử với “vai trò lãnh đạo cuộc đấu tranh dành độc lập, thống nhất đất nước”?
Trái với thái độ mập mờ, mâu thuẫn này, Nhạc sĩ Tô Hải, khi tỉnh ngộ sau gần cả đời phục vụ “đảng”, và “hết hèn”, đã can đảm dõng dạc nói lớn, dù vẫn còn ở trong tay bạo quyền:
“Không có ông Hồ, không có cái đảng này thì đâu đến nỗi cả dân tộc tôi bị chiến tranh tàn phá, anh em họ hàng đâu đến nỗi chia lìa, chém giết lẫn nhau, đâu đến nỗi thua xa những nước cũng (cựu) thuộc địa như nước tôi đến cả thế kỷ về mọi mặt.”
Sơn Tùng 06.02.2010
(Source: http://teolangthang.blogspot.com/2010/02/sua-sai-ong-bui-tin-ve-mot-trang-su-son.html )
Attachment: DaiVietgianbannuocHoChiMinh.bmp (Downloaded 26 times)
|
bui` tín Guest
| Joined: | |
| Location: | |
| Posts: | |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Tue Feb 9th, 2010 05:53 pm |
|
BÙI TÍN đã rơi mặt nạ là người bấy lâu nay ở nước ngoài làm khổ nhục kế để giải độc cho bọn tay sai Bắc Kinh - tức bọn đội lốt Lê Chiêu Thống hiện đại
Bọn này do Hồ chí Minh cầm đầu như Lê Chiêu Thống cầm đầu sang lay van với nhà Thanh. Vua Càn Long sai Tôn sỉ Nghi sang xâm lấn nước ta nhưng đã bị vua Quang Trung Nguyển Huệ sáng suốt đánh đuổi phải chạy chết về Tàu run bây bẩy không dám sang nửa.
Rất tiếc từ năm 1950 bọn Chiêu Thống..... Hồ chi' Minh sang Bắc Kinh van
lạy họ Mao, họ Mao tái diển vai trò vua Càn Long sai các tướng Tàu giã giúp bọn Hồ chí Minh sang đánh nước ta. Bọn Trung Cộng khác hơn nhà Mản Thanh là dùng người Việt đánh người Việt để che dấu già tâm cướp nước ta sau này. Thật là rất tiếc tữ lúc đó l950 cho đến nay không có ai biết bọn Trung Cộng lúc đó âm mưu tái diển cái trò giặc Mản Thanh và Lê Chiêu Thống ở nước ta. Nếu có người nào như vua Quang Trung thì bọn Hồ chí Minh và Trung Cộng đà bị đánh lui từ lúc đo rồi.
|
CS ngồi đầu Guest
| Joined: | |
| Location: | |
| Posts: | |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Wed Feb 10th, 2010 04:44 am |
|
Cái thứ có gốc CSBK dốn là thế?
Muốn nói :Đảng CSVN có vai trò giết nguời để lảnh đạo thì nói thật ra đi bày đăt : " - Đảng Cộng sản VN có vai trò lãnh đạo cuộc đấu tranh dành độc lập, lãnh đạo thắng lợi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đã thực hiện thống nhất đất nước "
(y như bài học tập mới vào đảng viên )
"MUốn CS ngồi đầu " thì thật thà nói đại toẹt móng lợn ra đi bầy đặt dài dòng văn tự 4000 năm duơng vật kiểu CS muốn HHHG?
Thời nay có hai loại người một là để CSVN ngồi đầu hai là đạp chết mẹ tụi CS duới mọi hình thức duới mọi dang duới mọi bản năng
|
Netters Guest
| Joined: | |
| Location: | |
| Posts: | |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Wed Feb 10th, 2010 04:51 am |
|
~::Từ(From): bui` tín
BÙI TÍN đã rơi mặt nạ là người bấy lâu nay ở nước ngoài làm khổ nhục kế để giải độc cho bọn tay sai Bắc Kinh - tức bọn đội lốt Lê Chiêu Thống hiện đại
Bọn này do Hồ chí Minh cầm đầu như Lê Chiêu Thống cầm đầu sang lay van với nhà Thanh. Vua Càn Long sai Tôn sỉ Nghi sang xâm lấn nước ta nhưng đã bị vua Quang Trung Nguyển Huệ sáng suốt đánh đuổi phải chạy chết về Tàu run bây bẩy không dám sang nửa.
Rất tiếc từ năm 1950 bọn Chiêu Thống..... Hồ chi' Minh sang Bắc Kinh van
lạy họ Mao, họ Mao tái diển vai trò vua Càn Long sai các tướng Tàu giã giúp bọn Hồ chí Minh sang đánh nước ta. Bọn Trung Cộng khác hơn nhà Mản Thanh là dùng người Việt đánh người Việt để che dấu già tâm cướp nước ta sau này. Thật là rất tiếc tữ lúc đó l950 cho đến nay không có ai biết bọn Trung Cộng lúc đó âm mưu tái diển cái trò giặc Mản Thanh và Lê Chiêu Thống ở nước ta. Nếu có người nào như vua Quang Trung thì bọn Hồ chí Minh và Trung Cộng đà bị đánh lui từ lúc đo rồi.
Phần trả lời ------------------------- Phần trả lời
Cho nên sai 1 ly đi 1 dậm mới có mấy hiện tuợng nầy cho netters trên thế giới coi chơi


|
Sơn Lâm Guest
| Joined: | |
| Location: | |
| Posts: | |
| Status: |
Offline
|
| Mana: |     |
|
Posted: Wed Feb 10th, 2010 05:50 am |
|
Sự thật là nếu không có Đảng Cộng sản VN thì sau Thế Chiến II, nước Việt Nam đã dành lại được nền độc lập mà không hao tổn xương máu, hay hao tổn rất ít xương máu. Vì Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông ta mang ngọn cờ đỏ làm đội quân xung kích của cộng sản quốc tế trên địa bàn Đông Nam Á mà năm 1945 thực dân Pháp đã có cớ trở lại cựu thuộc địa Đông Dương với sự chấp thuận của hai cường quốc Anh, Mỹ, và sau khi Pháp thua trận ở Điện Biên Phủ năm 1954, Mỹ đã vào thế chân để ngăn chặn làn sóng đỏ trong vùng Đông Nam Á và Cộng sản Bắc Việt đã dùng chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” để đánh chiếm Miền Nam, gây ra cuộc chiến tranh kéo dài 15 năm (1960- 1975), gieo bao đau thương, tàn phá trên đất nước Việt Nam với hàng triệu người chết và những hận thù kéo dài cho đến ngày nay.
Truớc khi đổ thừa Anh Mỹ bật đèn xanh cho Pháp "trở lại " thực dân VN thì nên vào văn khố Pháp coi tờ ký giữa HCM với tên Sainteny hồi tháng Sáu năm 1946 , Già HỒ bật đèn xanh điều khỏang nào? bật đèn đỏ gốc kẹt nào? . Rồi tánh nào tật nấy già Hồ bội phản hiệp uớc với Sainteny như thế nào? (dĩ nhiên sau đó ) tụi Cuờng quốc mới bật đèn xanh chứ? ( Thời đó cuờng quốc chưa đủ độ thông minh chế WMD để vào , nếu đủ thông minh thì đéo cần ký với hạng bồi Steamline )
Đi hảm nguời ta , ra tòa đổ thừa tại nạn nhân banh đùi là chuyện đuơng nhiên của trò đổ thừa 1 chiều thốt ra từ của miệng tên Hảm Hiếp rồi. Chỉ có quan Chánh Án bỡi vì ngu quá lợn mới tin thôi.
THì cũng như trải tapis đỏ ruớc thực dân Tây vào Hà NỘi thì đổ thừa là thực dân thèm khát VN trở lại? tại sao những nuớc khác ,thực dân không thèm trở lại? (là bỡi vì đéo có thằng nào ký giấy mời vào,Thực dân vào bằng bản mặt mốc à )
Chỉ biết rằng dân Hà Nội thời đó thấy quân đội viễn chinh Tây vào rần rần HN thôi.Chắc có lẽ vào chúc mừng sinh nhật cha già dân tộc qué . Vì sợ thấy mẹ 1 thằng đi từ bồi làm bếp nay vuơng lên ngang hàng ký hiệp uớc với mình chăng?
|
|
|
|
 |
|